Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

Liên Hoan Cannes : Đằng sau vẻ hào nhoáng

1 Nhìn vào Liên Hoan Cannes, không ai không choáng ngợp trước quang cảnh hào nhoáng, với tài tử giai nhân dập dìu, với các dạ hội tưng bừng thâu đêm, khiến những người mới đến một lần, luôn khát khao trở lại.Nhưng nếu Cannes mê hoặc được người xem, thì đó là nhờ khâu ''hậu cần'' tương xứng ở phiá sau. Có điều đây cũng là nơi mà mồ hôi của những người phục vụ tỷ lệ thuận với bề ngoài xa hoa.

Đến thành phố Cannes, nhân dịp Liên Hoan Điện Ảnh Quốc Tế thường niên, hầu như ai cũng phải ngất ngây trước hình ảnh của các minh tinh lộng lẫy, trong một khung cảnh sang trọng tuyệt vời, nhất là tại các khách sạn lớn, thi nhau phục vụ Liên Hoan. Có điều ít ai thấy là để có được bề ngoài hào nhoáng đó, biết bao người phục vụ đã phải lao động hết sức mình, kể cả khi đồng lương kiếm được chẳng bao nhiêu.

Thí dụ tiêu biểu cho hai bề mặt nói trên của Liên Hoan Cannes là các khách sạn sang trọng như Carlton, Martinez, Majestic.., đều nằm gần sát cung Liên Hoan, nơi mà những người nổi tiếng, cũng như những ai muốn cho người khác biết đến mình, đều không thể bỏ qua.

Đặc biệt nhất là khách sạn Majestic, với một bãi biển riêng, rộng khoảng 1400 mét vuông, nằm ngay dưới bậc thềm Cung Liên Hoan. Bãi cát với những túp lều vải trải thảm đỏ phiá trước, đã trở thành nơi tất yếu của Liên Hoan, mà giới báo chí gọi là bãi biển VIP.

Đây là nơi mà các êkíp làm phim đến chụp hình quảng cáo, ví dụ như nhóm của đạo diễn Mêhicô Inarritu, đã tổ chức một lễ hội tại đây để giới thiệu bộ phim Biutiful. Giới phân phối phim ảnh cũng đến đây bàn thảo hợp đồng. Vì khách sạn cũng tổ chức ăn sáng, ăn trưa trên bãi biển, cho nên khoảng không gian này lúc nào cũng tấp nập, phóng viên của khoảng 80 hãng truyền thông đều qua lại nơi này. Majestic cũng khéo phục vụ, luôn luôn kín đáo mời khách, từ cà phê cho đến rượu champagne.

Tuy nhiên, để mọi việc diễn ra tốt đẹp, khâu tổ chức hậu cần này phải như thế nào ? Nhà báo của tờ L’Humanité đã đi vào tận trong ruột của khách sạn Majestic để tìm hiểu. Một cán bộ quản lý khách sạn cho biết là họ đã phải huy động một êkíp gồm 45 người riêng cho khu bãi biển, làm việc cật lực trong suốt cả hai tháng trước Liên Hoan. Khâu chuẩn bị cho bãi biển đã là như thế, còn đối với khách sạn thì tổ chức ra sao ?

Nhìn bảng giá biểu, hiển nhiên nhà báo không tài nào thuê nổi phòng, dù chỉ một đêm : 38 000 € một đêm cho một trong hai phòng rộng 450 mét vuông, nhìn xuống bực thang Cung Liên Hoan và vịnh Cannes. Giá cao như thế nhưng cũng đã có người thuê ngay.

Bà Sylviane, quản lý không gian chung của Majestic xác định là khách sạn có khẩu hiệu: '' khách đến đây phải cảm thấy sảng khoái". Trong thời gian Liên Hoan, Majestic có 2000 khách, và có lẽ họ cảm thấy rất sảng khoái.

Thế nhưng đối với nhân viên, như lời công nhận của bà Sylviane, thì họ không sảng khoái chút nào. Ngược lại nữa là khác ! Đối với bà, Liên Hoan Cannes có thể tóm lược như sau : không có ngày nghỉ, làm thêm giờ, không đủ người, rất nhiều việc. Chỉ có một người xử lý tất cả yêu cầu của khách hàng. Số nhân viên bị giảm nhiều, 40 người bị sa thải trong một năm.

Nhân viên ít đi, nhưng đòi hỏi của các siêu sao thì không giảm chút nào ! Paul, người phục vụ tận phòng, với chiếc áo sơ mi trắng tinh, cổ thắt nơ bươm bướm, cho biết là trong thời gian Liên Hoan thì kể như không có giờ giấc gì cả, không có giờ ăn trưa, ăn tối, mà anh phải phục vụ theo yêu cầu, có thể phục vụ chiêu đãi cocktail tại phòng cho một nhà sản xuất phim nào đó, vào bất cứ lúc nào.

Số khách hàng đặc biệt trong mùa Liên Hoan rất quan trọng cho hình ảnh quốc tế của Cannes, và các khách sạn ra sức chiều chuộng họ. Tuy nhiên đối với nhân viên, loại khách này ngày càng keo kiệt hơn. Một nhân viên Majestic nói một cách hóm hỉnh là những người này như có than cháy đỏ trong túi, thò tay vào là bị bỏng !

Không chỉ nhân viên phục vụ, một êkíp nhân viên kỹ thuật, hơn một chục người, gọi là nhóm vô hình, cũng phải làm việc từ 8 giờ sáng cho đến 22 giờ đêm.

Công việc nặng nhọc nhưng luôn được lãnh đạo khách sạn động viên trên tinh thần đoàn kết, gia đình. Tuy nhiên, tiền lương được lãnh thì chẳng cao hơn lúc bình thường, vì những giờ làm thêm không được quy ra tiền mà tính thành ngày nghỉ bù.

Nhân viên khách sạn Carlton còn lâm vào một cảnh ngộ khác. Khách sạn đã sa thải 50 nhân viên hợp đồng dài hạn. Trong mùa Liên Hoan, họ thuê tạm những người làm theo giờ, với giá từ 8 đến 10 € một giờ. Có điều các nhân viên mới này không có kinh nghiệm, khiến cho công việc những người cũ thạo việc thêm nặng nề. Một người thú nhận là anh đã phải làm việc như điên !

Nhà báo L' Humanité đi một vòng các khách sạn ở Cannes còn bắt gặp những người không giấy tờ bị bóc lột ở một số khách sạn, phải lao động với giá rẻ mạt. Họ ở sâu trong tận cùng nhà bếp, công việc làm xong, là phải len lẻn ra về. Số người này không ít, có thể lên đến hàng trăm người. Nếu họ đình công như cách nay 3 năm thì có lẽ nhiều nơi tại đây phải hạ màn.

Theo RFI

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét